Khương Diệu Nguyệt kể tiếp: “Băng qua Cửu Châu cổ đạo lơ lửng giữa hư không đen tối kia, chúng ta đi tới đỉnh của một ngọn cự sơn nằm ở cực đông Cửu Châu. Ngọn núi ấy cao lớn vô cùng, nghe nói cao tới ba ngàn trượng, đỉnh núi bằng phẳng rộng lớn, tựa như bị ai đó dùng binh khí gọt ngang thành bình địa.”
“Tạ sơn chủ gọi ngọn núi đó là Thiên Môn. Nghe nói đây là thánh địa của các luyện khí sĩ thượng cổ, cũng là nơi an toàn nhất của toàn cõi Cửu Châu cổ.”
“Thế nhưng nơi đó cũng đã bị trùng yêu bao vây.”




